Thoại Uyên âm thầm hít sâu nhìn người thanh niên cao ráo sáng sủa có mùi hương Việt kiều trước mặt. Công bằng mà nói tướng tá anh ta và cái mác Việt kiều có thể lấy lòng bất kỳ cô gái vọng ngoại nào. Tiếc là Thoại Uyên chưa bao giờ có ý định xa xứ. Vả lại cô cũng đang còn ngồi trên ghế nhà trường, đâu cần phải lấy chồng sớm làm chi cho lời ru thêm buồn.
"Anh là Hoàng Phi sao?" Thoại Uyên giương cặp mắt nai tơ nhìn người con trai ở phía đối diện.
"Đúng rồi. Còn cô là Thoại Uyên hả?" Hoàng Phi lịch sự hỏi lại.
Thoại Uyên gật đầu và đưa tay ngoắc ngoắc Hoàng Phi tới gần. Cô không nhận ra hành động tự nhiên của mình có chút kỳ cục. Dù sao thì anh ta cũng lớn hơn cô, vả lại hai người chỉ mới gặp, cô không thể dùng kiểu giao tiếp với bạn học áp dụng lên anh ta được.
Hành động của Thoại Uyên đúng là hơi quá phận, nhưng Hoàng Phi cũng chẳng nghĩ nhiều. Anh chỉ đang chờ xem cô sẽ làm gì kế tiếp. Thoại Uyên thì thầm một cách bí hiểm: "Tôi nói cho anh nghe chuyện này."
Biểu cảm của cô thật nghiêm trọng, như sắp sửa nói ra chuyện cơ mật khiến Hoàng Phi tò mò và cũng cảm thấy buồn cười.
"Nội của anh và ngoại của tôi đang có một âm mưu to lớn."
"Ồ âm mưu gì?" Hoàng Phi giả bộ lên tinh thần.
Lúc này mặt hai người hơi gần nhau. Thoại Uyên vì sợ người khác nghe nên hơi chồm người về phía trước và cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727952/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.