Xe tới sân bay, lại một màn tiễn biệt. Nhưng hai kẻ không có tình cảm với nhau bởi vậy chẳng có cảnh ôm ấp, ánh mắt quyến luyến nhìn theo như vài cặp tình nhân chung quanh. Hoàng Phi vội vội vàng vàng nhảy xuống xe, phụ tài xế xách vali xuống. Sau đó tìm xe đẩy, cả quá trình chẳng quan tâm Thoại Uyên đang đứng chỗ nào.
Thoại Uyên cũng chầm chậm đi phía sau bà Hảo và bà ngoại Diệt Tuyệt, thái độ xa cách kín bưng. Trong lòng cô còn âm thầm may mắn vì không ai chú ý đến mình. Tiếc rằng cô đã nghĩ quá sớm. Lúc hai người chuẩn bị vô phòng cách ly, Thoại Uyên theo phép nói vài lời chúc bà cháu Hoàng Phi lên đường bình an mà không có thái độ dư thừa nào khác. Hoàng Phi cũng chỉ giơ tay lên chào tạm biệt, hoàn toàn không có một động thái ôm hôn.
"Đi nha Uyên. Ở lại giữ gìn sức khỏe."
"Tạm biệt anh nhé!" Không hẹn ngày gặp lại. Thoại Uyên lặng lẽ nói thầm trong lòng.
Thái độ lạnh nhạt của hai người giữa quang cảnh hối hả của phi trường không khiến bà Hảo nghĩ gì, nhưng bà ngoại Diệt Tuyệt là người rất khó đối phó. Cho dù bà hài lòng cháu gái không có những hành động yêu đương quá khích, cử chỉ đoan trang nhưng mà người yêu đi xa, sao nó lại hờ hững thế này?
Vậy là trên đường về nhà, Thoại Uyên cứ nghĩ đã thoát nạn, từ giờ chẳng có người yêu nào vây quanh để đưa đi chơi, cô có thể tập trung vào chuyện học. Ai mà biết vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727946/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.