Thời gian tốt đẹp không kéo dài mãi.
Sói là một kẻ săn mồi xảo quyệt và kiêu ngạo. Bản chất khát máu khiến một kẻ đã vài tháng không đi săn như Lang Huy bị đói khát, những quả mọng nho nhỏ ấy căn bản không thể làm cho hắn no bụng được, còn có mấy con cá quế tích trữ vào mùa thu ăn cũng gần hết rồi. Hắn nhìn Bạch Nhiễm ngây thơ ỷ lại, thậm chí có đôi khi hắn kìm lòng không được tự hỏi bé thỏ của hắn sẽ có hương vị gì.
Nhất định là rất ngon ngọt.
Lang Huy cảm thấy khiếp sợ trước bản tính tự nhiên.
Màn đêm buông xuống, Bạch Nhiễm nằm cuộn tròn trong ngực hắn, gối đầu lên đuôi hắn ngủ ngon lành.
Lang Huy cẩn thận đẩy Bạch Nhiễm ra một chút, đặt chú thỏ nhỏ lên chiếc giường lá khô lạnh lẽo.
Nhìn Bạch Nhiễm bởi vì rét lạnh mà co rúm lại khiến lòng hắn mềm nhũn cả ra.
"Anh sẽ về sớm thôi..." Lang Huy kìm chế xúc động ôm ấp Bạch Nhiễm một lần nữa, hắn cũng không nhìn lại mà chui khỏi động rồi lao về phía đồng trống đầy tuyết.
Hắn nhớ rõ có một đàn hươu đang ở gần đây.
Bạch Nhiễm từ lâu đã quen với lồng ngực ấm áp kia, cậu nằm trên giường lá khô không bao lâu thì hắt hơi một cái, sau đó mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Phát hiện Lang Huy không có bên cạnh, cơn buồn ngủ ban đầu của Bạch Nhiễm lập tức vơi đi gần hết.
"Lang Huy? Sói ngốc ơi sói ngốc!"
Cậu không biết Lang Huy đã đi đâu, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-soi-va-ngoc-trai/1204629/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.