Mùa thu phong phú rốt cuộc cũng biến mất.
Bông tuyết đầu tiên đã rơi xuống vùng hoang dã, trải dài trên các cành cây rồi hóa thành sương lạnh thấm dần khắp mảnh đất màu mỡ. Bạch Nhiễm nhớ rất lâu trước đây dường như cậu cũng đã trải qua mùa tuyết như thế này, tựa như có chú thỏ yêu thương vỗ về chiếc tai khiếm khuyết của cậu, thì thầm vào tai cậu nói mùa xuân năm sau sẽ tươi đẹp hơn.
Mùa đông đã đến.
Tuyết rơi vừa nhanh vừa vội, chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn đóng băng toàn bộ mặt đất, để cho tất cả đều bao phủ trong những chiếc áo màu bạc. Bất kể là kẻ săn mồi hay bị săn mồi, hầu hết các sinh vật đã ngừng cướp đoạt và chiến đấu kéo dài mà cuộn mình vào trong hang đá nhỏ bé ngăn cách với mùa đông, nhắm mắt lại ngủ say chờ đợi băng tuyết tan rã và mùa xuân sẽ lại trở về.
Bạch Nhiễm cùng Lang Huy cũng không cách nào ra ngoài được, một sói một thỏ túm tụm trong hang, từ cửa hang ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một mảnh tuyết rơi trắng xóa bên ngoài.
"Hắt xì!" Một bông tuyết nhỏ rơi lên chóp mũi ẩm ướt của Bạch Nhiễm, khiến cậu không khỏi hắt hơi một cái.
Lang Huy cúi đầu để cậu trượt xuống dựa vào vách hang đá, hắn thè đầu lưỡi to bự ra rồi cẩn thận liếm sạch nước tuyết đọng trên chóp mũi Bạch Nhiễm.
Bạch Nhiễm bị hắn liếm đến nổi nhịn không được vặn vẹo thân thể bé xíu, chú thỏ xám nhỏ cười khẽ lăn lộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-soi-va-ngoc-trai/1204628/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.