Tống Hoài Nam thấy tôi đứng như trời trồng liền kéo tay tôi xuống ngồi cạnh, cậu ta bá đạo kéo ghế tôi sát lại không tốn một chút sức lực nào.
Mặt Lâm Chí Vĩ lúc này không hiểu sao đen hơn cả đít nồi.
Không khí trên bàn ăn vô cùng gượng gạo.
Người hoạt bát như Thư Di mà còn chẳng biết thoát khỏi cái tình cảnh trớ trêu này như thế nào, không ai nói một lời cho đến khi Diệp Chi lên tiếng.
- A Vĩ, em muốn ăn tôm, anh bóc cho em được không ạ?
Cô ta sợ rằng tôi không nghe thấy hay sao mà vô cùng lố.
Lâm Chí Vĩ nhìn cô ta bằng ánh mắt vô cùng cưng chiều, đúng là cặp đôi mới yêu, ngọt ngào quá a~
Tôi vô thức nghĩ đến lần tôi và Lâm Chí Vĩ đi ăn chung với 2 người bạn của hắn.
Hôm đó tôi tới kì nên hơi khó chịu, nhưng vẫn ráng đi để giữ mặt mũi cho hắn ta.
Tôi bị dị ứng hải sản, Lâm Chí Vĩ vẫn chọn lẩu hải sản mà không hề nhớ tới tôi chỉ vì bạn hắn thích.
Tôi vẫn cười như không có chuyện gì, bụng đau inh ỏi.
Cho tới khi có người mời tôi uống rượu, uống xong ly rượu đó chắc tôi đau chết mất.
Tôi nhỏ nhẹ từ chối nhưng Lâm Chí Vĩ cho rằng tôi đang không giữ mặt mũi cho hắn ta, bắt ép tôi uống cho bằng được.
Tôi tức giận bỏ về.
Hắn không thèm gọi bất cứ một cuộc gọi nào để hỏi hay dỗ dành tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840145/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.