Mới có 5 6 năm không gặp mà trông cậu ta khác xưa rất nhiều, không còn cái vẻ thư sinh, sạch sẽ mà lại một vẻ đẹp rất phong trần, lịch lãm.
Thứ không thay đổi duy nhất chắc là khuôn mặt 360 độ không góc chết của cậu ta, nói là minh tinh nổi tiếng chắc cũng có người tin.
Trông vô cùng dụ hoặc! Soái hơn tên Mộ Hi Văn lúc sáng rất nhiều.
- Nhu Nhu, ra đây chờ tớ làm gì, trời lạnh!
Tống Hoài Nam vừa đi tới vừa cởi áo khoác rồi khoác lên người tôi.
Vẫn cái sự quan tâm chu đáo ấy nhưng sau bao nhiêu năm tôi đã không còn thoải mái với cậu ấy nữa rồi.
Tôi vẫn rất giận, tại sao Tống Hoài Nam lại cắt đứt liên lạc với tôi?
- Chúng ta đi thôi!
- Ừm!
Cả quãng đường trên xe chúng tôi không nói với nhau một lời nào.
Bầu không khí hết sức gượng gạo.
Tôi chỉ biết nhìn ra cửa sổ đắm chìm vào những dòng suy nghĩ của mình.
Lâu rồi mới có dịp nhìn ngồi xe dạo ngắm thành phố này như vậy.
Chợt Tống Hoài Nam lên tiếng.
- Lâm Chí Vĩ lừa dối cậu?
Thật là quá đáng!
Không ngờ cậu ấy lại hỏi ngay đến cái chuyện mất mặt này của tôi.
Đúng là không có lương tâm mà!
Tôi im lặng không nói, chỉ gật đầu xác nhận.
Cậu ấy vẫn tĩnh lặng như nước, có lẽ chỉ muốn hỏi vậy thôi chứ cũng chả có ý gì khác...
Cuối cùng cũng đến chỗ hẹn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840148/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.