Bò về đến điện Tử Thần. Đầu ta đau muốn nứt.
Trọng Hoa quân tựa hồ cũng không quá tệ, chưa mò về theo ta. Ta ngồi bên giường, nhìn gương mặt say ngủ của Ngự Vương, đến tận hừng đông.
“Ngươi suốt đêm không ngủ?”
“Không phải.” Ta tựa sang một bên, nhìn Ngự Vương dậy sớm mặc quần áo, ngáp liền mấy cái, “Ta cũng vừa tỉnh, không biết sao không buồn ngủ nữa.”
Ngự Vương hừ lạnh một tiếng, “Không ngủ đến lúc mặt trời lên cao, ngươi thật đúng là có tiến bộ.”
Ta nói, “Không ăn sáng sao?”
“Không kịp nữa rồi. Bãi triều ăn sau vậy.”
Ta lại đổ xuống giường, duỗi thắt lưng thật lâu. Buồn ngủ đến nỗi khóe mắt toàn là lệ.
Ngự Vương xỏ ủng rồng, ngồi ở mép giường, vuốt vuốt tóc ta, “Thanh Hòa.”
“Hử?”
“Sau này cứ như vậy đi.”
“Cái gì?”
“Ta nói chúng ta.”
“Chúng ta làm sao?”
Ngự Vương chợt xiết chặt tay, giật tóc ta đau nhói. Ta vừa chực hô đau quá, hắn đã tóm lấy cằm ta, “Ta nói chúng ta sau này cứ như vậy. Ngươi biết ý của ta, không được ly khai ta nữa, không kẻ nào có thể chia cách chúng ta. Nếu như ngươi còn vô duyên vô cớ nói chia tay, vị trí nội thị tổng quản sẽ là của ngươi đấy.”
Ta run rẩy nói, “Ngươi nói ngươi định hoạn ta? Ngươi dám…”
Ngự Vương xán vào, hôn ta một cái.”Ngươi đừng làm ồn.”
Ai ai ai ai ai làm ồn chứ.
Ngự Vương đi tới cửa, cung tỳ chậm rãi đẩy cửa ra.
“Buổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998938/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.