Khoảnh khắc đó ta không biết bản thân đang ở chỗ nào.
Ta vẫn ôm Ngự Vương, Trọng Hoa quân đứng sau lưng.
m thanh ầm ào tức thì đình chỉ, xung quanh một mảnh tối om.
Trọng Hoa quân vẫn đứng trước mặt ta, khom lưng nhìn ta, cười tủm tỉm nói, “Đại nhân, có cần ta giúp đỡ không ~ “
Ta ngơ ngác, nhìn bóng áo đen hòa lẫn giữa màn đêm.
Ta ôm chặt Ngự Vương, mặt mũi nhoe nhoét máu.
“Ngươi muốn giúp ta sao.”
Ta hỏi, “Ngươi muốn giúp ta sao?”
Trọng Hoa quân nhanh chóng đứng thẳng dậy, cau mày nói, “Đại nhân! Đắc tội rồi.”
Chát!
Ta bị y tát một phát lệch mặt, một cơn đau buốt xông thẳng vào đầu, ta đột nhiên thanh tỉnh, buộc chính mình hít sâu mấy lượt, sau đó vụt nắm vạt áo Trọng Hoa, “Cứu hắn! Ngươi là vua của Hoàng tuyền! Chỉ mình ngươi có thể cứu hắn! Ngươi muốn cái gì! Ngươi muốn cái gì! Chỉ cần ta có thể cho…”
“Suỵt —— “
Y ngồi xổm xuống, chặn lại miệng ta, “Sao ngươi không sợ ta nữa.”
Thần trí ta phục hồi thanh tỉnh.
Ta lắc đầu, mặt mũi giàn giụa nước mắt, “Lúc này rồi, ta còn có tâm tình sợ ngươi sao.”
“Tốt lắm!” Y vỗ tay, vuốt má ta, cũng mặc kệ trên mặt ta bẩn thế nào, “Đây chính là điều ta muốn, đại nhân đã cho ta. Vậy là đủ rồi.”
Ta nhất thời chưa phản ứng được, y đã chìa ra tay còn lại, xòe mở, một quầng sáng mông lung dần lơ lửng giữa lòng bàn tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998940/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.