“Thanh Hòa?”
Ngự Vương lay lay vai ta, “Ngươi làm sao vậy?”
Ta xoay đầu lại, lắc lắc, nghĩ ngợi một chút, rồi nói, “Đêm nay, ta hơi mệt.”
Không muốn làm.
Ngự Vương khẽ gật đầu, chúng ta ôm ấp một hồi, rồi tự buông nhau ra.
Ngự Vương tiếp tục phê duyệt tấu chương, hắn vô cùng để tâm xử lý quốc gia đại sự, chưa tới canh ba, nhất định sẽ chưa đi nghỉ.
Ta hỏi hắn, có mệt hay không, hắn bảo, “Mệt.”
Ta lại hỏi hắn, thích không.
Hắn bảo, “Không thích, ngày ngày đều có tấu chương phê không hết, công văn xem không hết, đặt bút nặng nhẹ, đều liên quan đến cuộc sống của trăm họ, hưng vong của quốc gia.”
Ta nói, “Ngươi không vào địa ngục, ai vào địa ngục.”
Ngự Vương lườm một cái sắc lẹm, nhưng vào trong mắt ta, lại là mị hoặc lan tràn.
Lửa tình vốn bị kìm nén tức thì bốc cao phừng phực, ta lại trườn qua, từ phía sau lưng, lần mò vào trong vạt áo hắn.
Ngự Vương rùng mình, cúi đầu hỏi, “Không phải ngươi mệt rồi sao.”
“Ngươi để ta thượng ngươi, ta sẽ không mệt, bằng không, ta sẽ mệt.”
Ngự Vương tùy ý nói, “Tùy ngươi đi.”
Ta bắt đầu sờ soạng trên người hắn, hắn vẻ mặt cứng đơ tiếp tục đọc công văn, nhưng đầu ngón tay đã bắt đầu hơi run rẩy, cũng chạy không thoát cặp mắt của ta.
Rốt cục, hoa đèn nổ bép một tiếng.
Ngay tại thời điểm hơi thở của Ngự Vương trở nên gấp gáp, ta lập tức buông lỏng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998937/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.