Một đêm trắng giấc. Hậu quả chính là sáng ra thèm ngủ. Ngủ tít mít một mạch tới giữa trưa mới rời giường, Tử Du mang bữa trưa lên, nói với ta, tiểu súc sinh hôm qua trở về, buổi tối liền lăn quay ra ốm, thái y gấp gáp ra ra vào vào suốt cả đêm, rút cuộc đỡ hơn một chút, lâm triều xong lại nguyễn y vân.
Ta vốn đói rã ruột, kết quả nghe xong, tức thì chẳng bụng dạ đâu ăn uống nữa
Nghĩ đến hắn cực kỳ sợ độ cao, lại ở trên cây hai mắt đỏ au, phỏng chừng bệnh lần này, cũng là do hắn bị ta dọa hôm qua đi.
Tử Du đưa cho ta một quyển công văn, hơi có chút khó xử nói, “Đây là công văn ngày hôm nay gửi xuống, hoàng thượng chính thức phong ta là Ngoại Ti Lệnh, giáng đại nhân ngài thành Đông Phương sử lệnh…”
Ta cười lớn cúi đầu vái Tử Du, “Chúc mừng Tử Du đại nhân!”
Tử Du vội vàng túm ta lên, tức giận nói, “Đại nhân vẫn là đại nhân của Tử Du, lễ này Tử Du không nhận nổi. Đại nhân thực sự đã trở về, người vui mừng nhất chính ta và Tiểu Mai.”
Ta vứt cái muôi về trong bát, nhẹ nhàng cười, “Những ngày sau này cũng có chút bất đồng, chí ít ta không thể khấu trừ bạc của ngươi, không để tăng lương cho ngươi nữa.”
Không biết có phải ta ảo giác hay không, ta nói xong câu đó, rõ ràng thấy được trên mặt Tử Du hiện lên biểu tình hạnh phúc.
Đứa nhỏ đáng thương, trước đây bị ta bắt nạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998928/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.