“Không!”
Ta giãy giụa, “Dạ! Không đâu! Ta không gặp hắn!”
Dạ dừng lại, ta liều mạng lau đi nước mắt trên mặt, xoa hai bên gò má sưng vù, vẫn lắc đầu, “Ta không muốn gặp hắn, ta, trông ta thế này.”
“Ai. Ai thèm quan tâm trông ngươi thế nào!” Dạ vẻ mặt *** đãng nói, “Chỉ cần tấc đất cắm dùi1 dưới thắt lưng ngươi dùng ngon là được rồi ~!”
Vì vậy mặc kệ ta phản kháng, Dạ cường hành ôm ta đi Tử Thần điện.
…
“Trưởng hoàng tử điện hạ!”
Bởi vì thị vệ và cung tỳ không trông thấy Dạ, thế nên việc ta đột nhiên xuất hiện tại cửa điện Tử Thần, lại làm bọn họ sợ hãi không nhẹ hà.
Ta bưng hai má, quay đầu hỏi, “Hoàng thượng đâu.”
“Hoàng thượng bệnh nặng, đang tĩnh dưỡng ở điện Cam Lộ.”
Đầu ta dường như bị một cú trời giáng, nói có phần loạng choạng, “Hắn, bị bệnh, còn chưa khỏi ư.”
“Trưởng hoàng tử điện hạ thứ tội, nô tài không rõ lắm, chỉ là nghe thái y ở Thượng Dược Cục nói, hoàng thượng… e rằng…”
Không đợi gã nói xong, ta đã chạy ra ngoài.
Dạ phất phơ theo sát sau lưng. Cảnh tượng này giống như chơi thả diều.
Ta chạy một mạch đến điện Cam Lộ, nhìn đại môn đóng chặt, đầu ngón tay run đến nỗi đẩy cửa mãi không xong.
Ta đã làm cái gì vậy. Biết rõ hắn sợ độ cao kinh khủng, còn hết lần này tới lần khác treo hắn lên cây.
Dạ lắc đầu, thò móng vuốt tới, thay ta mở cửa.
Cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998930/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.