Ngự Vương lại chuyển đồ về điện Cam Lộ, mà cung tỳ điện Cam Lộ, thì vội vội vàng vàng chuẩn bị cho ta đi xa.
Cơm tối hắn vẫn muốn giúp ta ăn, nhưng ta còn đang cơn hờn dỗi. Sống chết không cho hắn mặt mũi.
Vừa nghĩ tới hôm nay quần tới quần lui cả một vòng lớn, rút cuộc hóa ra chỉ là quỷ kế của hắn, ta giận không để đâu cho hết. Trước khi đi ngủ cố ý dí tắt nhang muỗi, cầu cho hắn bị muỗi cắn chết.
Kết quả đến nửa đêm, hắn lại đè ta ra, ta có phần không tình nguyện, thế nhưng vẫn để cho hắn ôm. Tiếp sau đó, quả nhiên là ta mệt mỏi lăn ra ngủ trước, kết quả khi tỉnh lại mới biết được, hắn thừa dịp ta ngủ say, dĩ nhiên tâm địa xấu xa ném ta ra ngoài màn! Sáng ra vừa dậy nhìn một cái, cánh tay lộ ngoài chăn và xương quai xanh đều đã bị muỗi đốt sưng vù!!
Vừa đau vừa ngứa. Lại còn là muỗi độc.
Lửa giận càng hừng hực, trước khi lên xe ngựa, ta không thèm nói với hắn một lời.
Ngự Vương kiên trì muốn đưa ta ra cửa Chính Đức.
Cùng nhau chui vào xe ngựa, bàn giao cho ta một vài món đồ.
“Thanh Hòa, đây là ngự ấn, ngươi đừng làm mất. Nếu trót đánh mất thật, thì huyết thạch cũng có thể chứng minh thân phận.”
Ta nhận lấy ngự ấn, quẳng cho Y Nhân ngồi bên cạnh, không để ý tới hắn.
“Còn nữa, đây là ngân phiếu năm mươi vạn lượng. Tới kho bạc huyện Thanh Dương, thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998911/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.