Lăn giường hết vòng đã quá nửa đêm. Sau đó tuy rằng mệt mỏi không chịu nổi, nhưng ta vẫn trắng đêm không chợp mắt.
Ta thực sợ đây chỉ là một giấc mộng, ngủ rồi, tỉnh dậy, sẽ tan biến.
Thế nên ta lật qua lật lại, suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Sớm tinh mơ, Ngự Vương đúng giờ tỉnh giấc.
Ta đang đờ người tựa lên chăn đệm, lập tức thu lại hết thảy bộ dạng của hắn vào trong mắt. Thấy hắn dụi dụi mắt, sau đó lại hắt xì hơi một cái, hươ hươ đầu, tóc rủ qua trán che khuất mắt, chỉ lộ ra cặp môi đỏ tươi.
Ta nháy mắt nhào tới.
Ngự Vương còn chưa tỉnh hẳn, liền bị ta vồ tới hôn đến mơ hồ.
Hạ quyết tâm, ta bò dậy, nhặt đai lưng vứt cạnh đó lên, thừa dịp hắn thất thần, cấp tốc trói lại hai chân hắn.
Ngự Vương lại hoảng sợ ngồi bật dậy, niết cằm ta, lạnh nhạt nói, “Ngươi cho rằng như vậy là có thể muốn làm gì thì làm sao?”
Ta trở tay niết cằm hắn, nhẹ nhàng lắc lắc ~
“Nếu ta định muốn làm gì thì làm, vậy nên trói tay ngươi. Trói chặt chân của ngươi, là để cả ngày hôm nay ngươi không thể ra khỏi gian phòng này, càng không thể rời khỏi ta.”
Ngự Vương ngẩn người, buông cằm ta ra, ôm ta lại hôn vài cái, sau đó liền im lặng cúi đầu, tháo đai lưng dưới chân.
Ta cười khổ nói, “Ta cho rằng tối hôm qua vì gạt ta mở cửa, ngươi mới nói phải đi.”
“Công văn khẩn từ Hoàng Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998909/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.