Hoàng đệ bệnh nặng bỏ ta đi, Ngự thái hậu đập nồi dìm thuyền tự sát thân vong.
Ta nhớ ngày đông ý chưa dứt, bếp trà bảng lảng quyện hương.
Ngự Vương phủ tuyết trắng rơi trên mặt ghế đá, nhất quyết cùng ta hạ một ván cờ vây.
Hắn nói, quân đen là ta, quân trắng là hắn.
Hắn muốn quân trắng cờ sai một nước thua cả ván.
Bây giờ nhớ lại, kỳ thực chính là chuyện thế này.
Hắn khi đó nhất định đã bị ta mê hoặc, trước lại làm không ít chuyện thất đức với ta, muốn có được lòng ta, lại thẹn thùng không nói thẳng.
Thế là giả bộ, cầm một bộ cờ bắt đầu kiếm chuyện, lôi ta xả đông xả tây, còn xả đến độ ta trận kia đầm đìa mồ hôi lạnh, táng đảm kinh hồn. Sợ đến mức mấy ngày mấy đêm đều không dám chợp mắt.
Hắn nắm chắc ta trong tay, ta cũng rõ hắn như lòng bàn tay. Hắn chính là một tên kỳ quặc, có chuyện gì, chưa bao giờ nói thẳng, nói tới nói lui. Quấn ta vào tròng rồi, ta cũng không biết bản thân bị hắn đem đi bán. Còn ngây ngô giúp hắn đếm tiền.
Ký ức của ta, chỉ dừng lại ở trong xe ngựa.
Dạ nói cho ta, Ngự Vương chạy đi hỏi thị vệ, động tác ta làm lúc sắp đi có ý nghĩa gì.
Kết quả thị vệ trẻ tuổi nọ khuất phục dưới *** uy của Ngự Vương điện hạ, không tình nguyện nói thật, đổi lại là một hồi ăn chửi.
Ta cười ha hả, kể chuyện này cho Y Nhân nghe,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998913/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.