Đến bảo khố lần này, Tử Du Tiểu Mai nói cái gì mà phải đi theo, chỉ sợ ta lại ngất.
Dấu chân lún sâu trên tuyết dày, lại bị gió bấc cào lên hết đợt này tới đợt khác.
Ta mặc áo choàng bông thêu kim tuyến tường vân1, tự gói mình thành một đòn bánh tét.
Quay đầu lại nhìn đồ thỏ nhãi ranh, thấy hắn y phục phong phanh gió thổi dính sát người, dáng vẻ mỏng manh như sắp vỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió tạt đỏ bừng, hai tay liên tục xát vào nhau vì lạnh.
Nói trước là ta đã bảo Tử Du chuẩn bị hồ cừu2 cho hắn, nhưng hắn sống chết không chịu mặc. Còn dùng thứ ánh mắt kỳ quái không thể hiểu nổi hung hăng trừng ta. Tối hậu ta đành bảo Tử Du đi kiếm một cái khăn quàng lông thỏ, tốt xấu gì cũng bao được cái cổ.
Đứa nhỏ này, vẫn còn thù việc tối hôm qua đây mà.
Bên trong bảo khố thắp trường minh đăng3, bốn vách khảm đá cẩm thạch chạm khắc, dầm xà vừa mới đục và sơn sửa lại năm ngoái, để phòng cháy, rất hiếm gặp chất liệu gỗ ở đây, dù đã cách ba tầng cửa sắt nặng nề, vẫn thấy như ở giữa trời đông rét buốt, ta không nhịn nổi, hắt xì một cái, nước mũi lập tức chảy ròng ròng.
Tiểu Mai đã nhanh nhẹn chạy tới, móc khăn tay lau mặt cho ta.
Đoàn người loanh quanh ở gian chứa ngọc khí đã nửa ngày, vẫn không có manh mối, ta giật nhẹ nhóc con, hỏi, “Cái cành cây ngươi nói, rễ bạc, thân vàng, đầu cành kết trái bằng bạch ngọc, hay ngọc quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111955/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.