“Ở Trường An có gần ba nghìn lưu học sinh Oa Quốc, từ bây giờ, việc quản lý đám người này sẽ giao hẳn cho ngươi.”
Tử Du đưa tài liệu về lưu học sinh Oa Quốc cho ta, ta xoay người một chút, quẳng thẳng sang chỗ con thỏ nhãi ranh.
Con thỏ nhãi ranh xem xét một hồi, sau đó ngẩng đầu hướng ta cười nịnh nọt, “Đại nhân, người nên tăng lương cho ta chứ nhỉ.”
“Được a. Mỗi tháng hai mươi lượng.”
Tử Du tức thì kinh ngạc đến ngây người, không thể không nói, “Đại nhân, ta mới có mười bảy lượng.”
“Không sao không sao.” Ta làm tổ trên tháp, ôm ấp lò sưởi nhỏ trong lòng, cười tủm tỉm, “Hai mươi lượng này đâu phải cho không, Tử Du ngươi không biết à, nghe nói, vị hoàng tử điện hạ nhà chúng ta đây, âm dương thuật đứng nhất nhì ở Oa Quốc, về sau, mấy dịp cuối năm đầu năm, đoan ngọ trùng cửu, trong ngày lễ không thể thiếu mấy trò đuổi ma đuổi quỷ, mỗi lần thỉnh đạo sĩ Thừa Thiên Quan đều tốn ngàn lượng bạc… Giờ thì tiết kiệm được ối tiền.”
Tử Du nghe xong, lập tức biểu cảm muốn hít thở không thông.
Tiểu Mai thấy vậy vội vàng chạy lại, ân cần vỗ vỗ lưng Tử Du, nhỏ giọng nói với hắn, “Ta cũng biết là đại nhân keo kiệt. Khoản tiền này tính toán thật sự rất chu toàn.”
Đáng tiếc, Ngự Vương tuy rằng phế đi võ công của ta, nhưng chưa kịp phế đi thính giác, ta vểnh tai một phát, đã đem lời Tiểu Mai nói xấu ta nghe không sót một từ.
Ta ngắm về phía Tử Du, búng búng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111956/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.