“Không đâu.” Ta ép mình rặn ra một mạt cười, “Ngự Vương điện hạ sẽ không chán đâu, Ngự Vương điện hạ, là thích ta mà.”
Ngự Vương nhìn ta cười tủm tỉm, nhu tình như nước, “Đúng vậy Quý Thanh Hòa, bản vương rất thích ngươi thì sao.”
Dĩ vãng, có bao giờ hắn nuốt nổi trò vờ vịt của ta….
Nhưng hôm nay hắn thậm chí còn nói vậy, lập tức, ta không biết phải ứng đối thế nào, ngẩn người ngây dại.
”Đùa giỡn đủ chưa?” Ngự Vương điện hạ đứng dậy, tao nhã chỉnh lại y phục.
Ta lắc đầu, hoảng hốt đứng dậy theo.
“Ngự Vương đại nhân đồng ý chơi đùa cùng Thanh Hòa, Thanh Hòa thực sự là được yêu mà sợ.”
Ngự Vương dừng lại, quay đầu nhìn ta. Khuôn mặt hắn nhìn nghiêng đặc biệt giống hoàng đệ, nhưng so với hoàng đệ còn rắn rỏi hơn, Ngự Vương càng giống Ngự thái phi, trong vẻ lạnh lùng lại là nét thanh tú, có lẽ bởi vì kiểu tóc có vấn đề, nếu như hắn xõa tung mái tóc dài ra, thì khí tức cả người sẽ nhu hòa đi hẳn.
Tiếc là ta chưa chưa từng thấy hắn xõa tóc. Mặc dù là ngủ cùng giường, bao giờ ta cũng mê man trước, khi tỉnh lại, hắn đã biến mất rồi.
”Nếu ngươi thích chơi, bản vương có thể cùng ngươi chơi tiếp. Chơi đến khi nào ngươi thấy đủ mới thôi.”
Ngự Vương lại gần, ôn hòa mổ nhẹ lên môi ta.
Sau đó bỏ lại ta đang ngây ra như phỗng, đẩy cửa rời đi.
“Trò chơi này cũng chẳng thú vị gì.” Ta lùi về phía sau một bước, hư nhược ngồi xuống mép giường. Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111954/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.