"Uy, bệnh viện các ngươi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, không phải nói ngươi là người đứng đầu ở đây sao. Hiện tại người nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, các ngươi cư nhiên không điều tra nguyên nhân? Ngươi nói hiện tại nên làm gì? Truyền máu? Truyền máu có thể chữa bệnh? Nàng hiện tại càng phun càng nhiều làm sao bây giờ? Ngươi không nghỉ sẽ nghỉ lại biện pháp? Uy, ngươi đừng đi! "
Tiếng ồn ào hỗn tạp truyền từ cửa đến, rõ ràng muốn mở mắt nhìn đây là nơi nào nhưng vẫn không có biện pháp mở mi mắt lên. Thân thể rất đau, đã đau đến mức toàn thân không rõ là đau ở đâu, mặc dù đang nữa tỉnh nữa mê nhưng thân thể vẫn đang bị tra tấn, làm cho nàng không có biện pháp an ổn. Thật vất vả nàng mới lâm vào yên ổn, không lâu sau trời lại sáng. Làm ánh nắng chiếu vào mắt, Bạch Lâm lắc lắc đầu mỏi mệt mở hai mắt.
"Ngươi thế nào? " - Mở mắt ra, người đầu giường không ai khác là Tăng Khả Hận, trông mặt lo lắng. Trông, giọng nói kia chẳng ai khác là nàng rồi.
"Ta ngủ vài ngày? " - Cũng giống như vài lần hôn mê, Bạch Lâm lần này bất tỉnh cũng không hoàn toàn bất tri bất giác, ngược lại còn có chút thanh tỉnh. Mặc dù giống như giấc ngủ, nhưng thân thể vẫn đau chết đi được. Bạch Lâm chỉ cảm thấy chính mình tỉnh dậy còn mệt hơn, thời gian lần này hôn mê cũng nhiều hơn lần trước.
"Cũng không bao lâu, chỉ có năm ngày mà thôi. Bạch Lâm ngươi thiếu ta ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526298/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.