Không có ánh sáng ló vào, cũng không biết bây giờ là sáng hay tối. Trong bóng đêm, một bị bóng người trên mặt đất đi qua đi lại. Vì quá yếu nên dùng sức để bước đi, khiến cho dép lê cùng mặt đất ma sát tạo ra âm thanh vô cùng khó nghe. Mà xen vào đó còn có thanh âm thở dốc nặng nề, người này không ai ai khác chính là Trì Thanh. Từ khi bỏ đi ý niệm trong đầu là muốn chết đi, nàng liền tranh thủ thời gian khi không có ai canh giữ thì lại cố gắng tập luyện thân thể. Gần đây nàng cũng phát hiện, vì sợ thân thể mình không chịu nổi nữa nên bọn người Bạch Lâm đã giảm bớt liều lượng của thuốc tê.
Ban đầu thời gian mỗi lần bị tiêm thuốc đều khiến nàng không có khả năng động đến cả tay nhưng gần đây thời gian tiêm thuốc lại giảm đi đáng kể, hiện nay ngay cả tiếng cũng không có ai đến tiêm cho mình. Nhưng dù sao đây cũng là một tình huống rất có lợi cho bản thân. Mặc dù thân thể có làm chút hoạt động đơn giản, nhưng vẫn phải giả như là một phế nhân, lúc nào cũng nằm trên giường cả ngày, đến khi có người đưa cơm thì làm ra bộ mặt chán nản, buồn bả. Nàng biết Lục Úy Lai và Tô Ngạo Ngưng gặp chính mình không trở về sẽ cử người đi tìm. Chỉ cần nàng cố gắng tìm cách kéo dài thời gian, tốt nhất là biến bách bản thân thành một phế nhân.
Nghỉ như vậy Trì Thanh rốt cuộc cũng đi mệt, nàng nằm thẳng lên giường lấy tay lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526296/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.