Mệt mỏi tràn ngập lên từng tấc dây thần kinh trong cơ thể, ngay cả tầm nhìn cũng loạn cả lên, không có chút nào an tĩnh. Xem xét kĩ lưỡng các bản sao tài liệu một cách máy móc, sau đó theo thói quen kí tên lên. Khi tài liệu cuối cùng cũng được xử lí xong hết thảy, Bạch Lâm liền cảm thấy vô lực, tùy tiện tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi.
Từ lúc trở về lại Bạch Gia đến nay, Bạch Lâm chưa có buổi nào là nghỉ ngơi hoàn hảo để an ổn ngủ một giấc. Mỗi đêm, chỉ cần nhắm mắt lại thì lại nhớ đến hình ảnh Trì Thanh trên người đầy máu và nổi thương nhớ tuyệt vọng khi ánh mắt Trì Thanh nhìn chính mình. Cho đến khi thân thể thật sự quá mệt mỏi thì Bạch Lâm mới có thể đi vào giấc ngủ, nhưng gọi chính xác hơn trạng thái khi ấy là rơi vào hôn mê.
Nhìn vào đồng hồ trên cổ tay, vừa vặn đến 7h tối, Bạch Lâm vẫn ngồi yên tĩnh tại chổ không nhúc nhích, thậm chí còn có thể muốn ngủ một giấc, nhưng thời gian lại không cho phép cô tiếp tục an ổn. Bản thân còn có một việc quan trọng chưa làm, nghỉ đến đây Bạch Lâm đứng dậy, hướng cửa lớn công ty mà rời khỏi, tùy tiện gọi cho mình một chiếc taxi sau đó đi thẳng đến nơi đang giam giữ Trì Thanh.
Nơi này không phải lò giết mổ theo nhe lời của Tăng Khả Hận nói với Lục Úy Lai, lại càng không phải căn cứ bí mật của Bạch Quân, nhưng mà Bạch Lâm vốn không biết nơi giam giữ Trì Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526295/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.