Trăng lên đêm tới.
Thiên Khải thành huyên náo cả ngày, cuối cùng cũng yên tĩnh. Ngay cả trong hoàng thành cũng chỉ còn chút tiếng động do những người tuần tra
ban đêm tạo ra. Lý Phàm Tùng và Phi Hiên giấu mình gần tẩm cung của Thiên Chính Đế, lặng lẽ quan sát hoàng thành tĩnh lặng này.
“Cho dù là tòa thành phồn hoa nhất thiên hạ, đêm đến cũng yên tĩnh như vậy.” Lý Phàm Tùng ngáp một cái: “Vậy chỗ nào có vấn đề đây?”
Phi Hiên nhíu mày, không trả lời hắn. Mộc lúc lâu sau bên cạnh vang lên tiếng ngáy trầm trầm của Lý Phàm Tùng. Phi Hiên thở dài, vẫn tập trung tinh thần quan sát động tĩnh xung quanh, nhưng một canh giờ sau vẫn không chút manh mối. Một cơn buồn ngủ ập tới, suy nghĩ của Phi Hiên cũng dần mông lung, đầu của hắn từ từ hạ thấp.
Trên bầu trời như vang lên tiếng chim hót.
Cả đêm không thấy con chim nào kêu, sao lúc này lại đột nhiên xuất hiện? Phi Hiên thầm nghĩ trong lòng, nhưng lại không ngăn được cơn buồn ngủ
đột nhiên ập tới, hắn cúi người cười: ‘Chim hót thôi mà.’ rồi vùi đầu vào khuỷu tay, chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc ngủ mơ, hắn thấy mình đứng trên đỉnh núi Thanh Thành, một đạo nhân trung niên đạo bào không gió mà bay ở bên cạnh hắn. Đạo nhân quay sang hắn cười khẽ: “Phi Hiên, con xuống núi lần này, có thể kể cho ta chút chuyỆn dưới chân núi không?”
“Chưởng môn sư tổ...” Phi Hiên mỉm cười chạy tới.
“Keng!” Một tiếng kiếm ngâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719970/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.