Đạo nhân trẻ tuổi mặt mày không đổi, gật đầu nói: “Ánh mắt thiếu hiệp tốt lắm.”
Kiếm khách áo đỏ vung kiếm trong tay, cắm lên sàn nhà, cười nói: “Ta không phải thiếu hiệp gì cả, còn ánh mắt có tốt hay không cũng phải thử
một lần mới biết.
Đạo nhân trẻ tuổi nhìn thanh kiếm trong tay hắn, trầm ngâm nói: “Ta đã nghe một số chuyỆn của Thiên Khải thành, ta biết ngươi là ai. Ta không đánh được ngươi, còn có cách giải quyết nào khác không?”
Kiếm khách áo đỏ gõ nhẹ lên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đạo nhân trẻ tuổi cúi đầu nói: “Ý của các hạ là bảo chúng ta rời khỏi Thiên Khải thành?”
Kiếm khách áo đỏ cười, không tỏ ý kiến.
Đạo nhân trẻ tuổi đứng dậy thở dài: “Ít nhất cũng phải nói nguyên nhân chứ.” Kiếm khách áo đỏ rút thanh kiếm cắm dưới đất, giơ tay gảy nhẹ một cái: “Ngươi có nhận được một bức thư không?”
Đạo nhân trẻ tuổi vung tay, dẫn theo các đạo nhân khác nhanh chóng lao ra ngoài cửa sổ, chạy thẳng về phía cửa Thiên Khải thành, không hề do dự
cũng chẳng hề quay đầu. Một đạo nhân trung niên không nhịn được mở
miệng hỏi: “Tiểu sư tổ, rốt cuộc người vừa rồi là ai? Chẳng lẽ chúng ta có nhiều người như vậy còn không phải đối thủ của hắn?”
Đạo nhân trẻ tuổi hạ giọng trách mắng: “Ngươi không thấy thanh kiếm trong tay hắn à?”
“Kiếm?”
“Danh kiếm hạng tư thiên hạ, Tâm.” Đạo nhân trẻ tuổi trầm giọng nói.
Đạo nhân trung niên cả kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719969/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.