Hoàng cung Thiên Khải.
Phi Hiên và Lý Phàm Tùng chờ ngoài cửa, lặng lẽ đợi Tiêu Cảnh Hà triệu kiến.
Hiện giờ hoàng đế mới vừa đăng cơ, quốc sư đã về cõi tiên, Đại Lý tự tổn thương nguyên khí nặng nề, Ngũ Đại Tổng Quản chỉ còn lại một, sư phụ
hắn Nộ Kiếm Tiên không chịu nổi phiền muộn trong Thiên Khải thành nên nhấc kiếm bỏ đi.
“Hoàng đế này ngồi cũng không yên.” Lý Phàm Tùng nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Tiểu sư thúc, đừng có nói linh tinh.” Phi Hiên nghe câu này giật nảy mình, vội vàng ngắt lời hắn.
Lý Phàm Tùng tự thấy chán, nhún vai, không nói chuyỆn nữa.
Hai người, một thì cung cung kính kính đứng yên tại chỗ, một lại chẳng chút để ý nhìn dáo dác xung quanh; ngược lại giống như Phi Hiên mới là sư thúc còn Lý Phàm Tùng mới là tiểu đạo đồng.
Một lúc lâu sau cửa điện mới chậm rãi mở ra. Một tiểu thái giám mở cửa, nhỏ giọng nói: “Mời hai vị vào.”
“Đa tạ công công.” Phi Hiên hành lễ một cái rồi mang Lý Phàm Tùng đi vào.
Thiên Chính Đế ngồi trên giường, thân thể gầy gò hơn lúc trước mặt chút, sắc mặt hơi tiều tụy. Hắn đã thấy hai người, khẽ mỉm cười: “Trước đây nghe nói trong Khâm Thiên giám có vị tiểu thiên sư từ núi Thanh Thành tới, nhưng không ngờ vị tiểu thiên sư này lại nhỏ đến vậy.”
Phi Hiên kéo Lý Phàm Tùng đang không cam lòng cúi người quỳ lạy: “Tham kiến bỆ hạ.”
“Vị này hẳn là ái đồ của Tạ tiên sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719968/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.