“Long Hổ sơn Vũ Y Khanh Tướng lẽ nào chỉ có chừng đó thực lực?” Phi Hiên giơ tay phải, ra dấu ‘mời’. “Dù sao nếu tới đại hội đại thống chắc chắn sẽ gặp ngươi, chẳng bằng tỷ thí một trận ở đây trước đã.”
Vương Xuyên mỉm cười, lùi lại phía sau vài bước, không ngờ thân thể lại từ từ tiêu tán: “Ngươi sai rồi, ta tới đây không phải muốn giao chiến với ngươi.”
Lý Phàm Tùng ôm kiếm bực bội nói: “Hắn chỉ muốn ngăn cản chúng ta, khiến chúng ta lỡ mất đại hội đạo thống.”
Phi Hiên cau mày: “Muốn phá Cô Hư trận này không dễ, hắn dựa thế.” “Dựa thế?” Lý Phàm Tùng nghi hoặc nói.
“Trước đây quốc sư đã thiết lập ba đạo cấm chế trong cung, ngoại trừ
chính ông ấy thì chỉ có hoàng tộc mới biết cấm chế này. Chắc bỆ hạ đã tạm thời giao cấm chế cho hắn mượn, bây giờ Cô Hư trận của Vương Xuyên mượn thế ba đạo cấm chế, cho nên rất lợi hại.” Phi Hiên thở dài nói.
“Ta đã bảo nên rời khỏi Thiên Khải thành từ sớm rồi mà...” Lý Phàm Tùng oán giận nói.
Khâm Thiên giám.
“Sao Phi Hiên và Lý Phàm Tùng còn chưa về, đại hội đạo thống sắp bắt đầu rồi.” Phó giam chính Đàm Trạch nhíu mày nói.
Hoàng Côn Luân đi từ ngoài cửa vào: “Trong cung đưa tin tới nói Phi Hiên và Lý Phàm Tùng đang trừ ma tới thời khắc mấu chốt, không thể đi khỏi, đại hội đạo thống vẫn cử hành đúng giờ như thường lỆ.”
Đàm Trạch cả giận nói: “Làm gì có chuyỆn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719971/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.