Ba ngày sau, Tiêu Sắt dẫn trọng binh trở lại Thiên Khải.
Toàn bộ Bắc bắt đầu truyền tụng công đức của vị Vĩnh An Vương này.
Còn lần này hắn dẫn vài chục vạn đại quân mênh mông cuồn cuộn, đã hoàn toàn thần phục hắn trở về Thiên Khải. Ai cũng biết hắn định làm gì.
Đương nhiên là định lên làm hoàng đế.
“Hoàng đế mới sắp trở lại, phải chuẩn bị cho kỹ.” Giám quốc Bạch Vương điện hạ nói với bộ lễ.
Lan NguyỆt Hầu cười nói: “Đúng vậy, Bắc Ly sắp trở thành Bắc Ly mới rồi.”
“Năm xưa có phải bọn họ cũng reo hò nghênh đón Lang Gia Vương thúc như vậy không?” Tiêu Sắt hỏi Tiêu Lăng Trần.
Tiêu Lăng Trần gật đầu: “Cũng gần thế.”
“Nhưng sau đó bọn họ lại mắng vương thúc rất nhiều năm, nói người là phản thần, chỉ hận không cắt một khối thịt trên thi thể của người.” Tiêu Sắt nói.
Tiêu Lăng Trần cười nói: “Dân chúng nào biết mấy chuyỆn này, các quân vương muốn cho họ biết điều gì, bọn họ chỉ biết được điều đó mà thôi.”
Tiêu Sắt vung roi ngựa: “Đi nhanh lên.”
Tiêu Lăng Trần nói: “Ngươi nóng ruột thế cơ à?”
Tiêu Sắt gật đầu: “Ta rất nóng ruột, không muốn trì hoãn thêm chút nào nữa.”
Thiên Khải thành dùng nghi thức long trọng nhất hoan nghênh quân đội trở về. Có lẽ Thiên Khải thành gặp quốc tang nên đè nén quá lâu, cũng có thể vì trận thắng này vô cùng quan trọng đối với Bắc Ly, hay vì hầu hết mọi người đều coi đây là nghi thức đăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719966/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.