“Thái tử Nam Quyết Ngao Ngọc, còn chưa lên ngôi đã chẳng khác nào quân vương của Nam Quyết. Chẳng trách ngay cả Tiêu Sắt năm xưa cũng không dám coi thường kẻ này.” Tiêu Lăng Trần nhìn mấy chục vạn đại quân đóng giữ cách thành không xa, không nhịn được cảm thán.
Tiết Đoạn Vân thở dài: “Nếu viện quân còn không tới, e rằng chúng ta đều phải nằm lại tại đây.”
“Chết trận trên sa trường cũng là may mắn của chúng ta. Nhưng với tư thế
của Nam Quyết hôm nay, sợ là định đánh tới tận Thiên Khải. Đến lúc đó chúng ta không phải dũng sĩ chết trận trên sa trường mà là tội thần làm mất nước?” Tiêu Lăng Trần gật đầu một cái: “Bên phía Thiên Khải có đưa tin gì không?”
“Có hai tin, đều là tin tức tốt. Tiểu vương gia muốn nghe cái nào trước?” Tiết Đoạn Vân cười nói.
“Lúc này rồi mà còn có tin tốt, lại còn hai tin? Ta còn thấy lo ngươi đang lừa ta đấy. Tin nào tới trước thì nghe tin đấy trước.” Tiêu Lăng Trần cười nói.
“Minh Đức Đế chết rồi, có người nói Thiên Khải thành bộc phát một trận mưu phản, bị san bằng chỉ trong một đêm. Nhưng ba ngày sau, Minh Đức Đế liền băng hà.” Tiết Đoạn Vân nói.
Tiêu Lăng Trần kinh ngạc, trầm ngâm một hồi rồi thở dài nói: “Thế đâu coi là tin tức tốt gì, chẳng lẽ chuyỆn tới nước này rồi mà ta lại mong hắn chết sớm hay sao? Quốc gia đang lúc sinh tử tồn vong, hắn lại chết, chẳng phải tai nạn nối tiếp tai nạn, loạn càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719965/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.