“Một khâm phạm của triều đình cứ thế ngồi trong một phủ nha quan trọng của triều đình treo giá? Bên ngoài đều là người muốn bắt hắn, kết quả bên trong lại bàn luận trả giá? Sao chuyỆn này có nghe thế nào cũng thấy không thể tin nổi
vậy.” Lôi Vô Kiệt ngồi trên bậc thang ngoài đại sảnh, vẫn cảm thấy chuyỆn tiếp theo thật quá hoang đường.
“Vào Hồng Lư tự này không khó nhưng muốn đi ra lại rất khó. Hôm nay hắn mời ba khách hàng tới, chắc chắn sẽ có một vị dẫn hắn đi, những người còn lại đương nhiên không cam lòng rời khỏi. Ngoài sáng thua cuộc, trong bóng tối sẽ âm thầm đoạt lại.” Tiêu Sắt nói.
“Vậy chuyỆn này còn có nghĩa lý gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
“Ai đã chuẩn bị vẹn toàn, giữ được mạng cho hắn, hắn sẽ chọn người đấy.
Nếu chúng ta đã tới tức là có nắm chắc dẫn được hắn đi.” Tiêu Sắt đứng dậy cúi đầu nói: “Đại tổng quản.”
Đại tổng quản Cẩn Tuyên mặc mãng bào màu tím đáp lễ: “Điện hạ.”
Lôi Vô Kiệt đánh giá Cẩn Tuyên từ trên xuống dưới sau đó nghi hoặc nói: “Ta từng gặp ngươi ở đâu rồi thì phải.”
“Lôi huynh đỆ nói đùa rồi, chúng ta đã gặp nhau rất nhiều lần.” Đại tổng quản Cẩn Tuyên cười một tiếng.
“Không phải, chúng ta từng giao thủ à?” Lôi Vô Kiệt đứng dậy định đi tới.
Tiêu Sắt giơ tay cản hắn lại: “Hôm nay tới đây không phải vì chuyỆn khác, lui lại đi.”
“Vĩnh An Vương Tiêu Sắt điện hạ, xin mời.” Cơ Tuyết bước từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719916/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.