“Ai?!” Ngay khi Tiêu Sắt cảm thấy bả vai bị người khác động vào, cũng có một cánh tay đặt lên bả vai của Lôi Vô Kiệt. Hắn đột nhiên quay đầu, xuất kiếm
chém xuống.
Người nọ lập tức lui lại, sau đó cúi đầu, ho nhẹ một tiếng. “Thúc... thúc thúc.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.
Người đứng trước mặt hắn sặc mùi rượu, mặc y phục màu xám, sắc mặt tái nhợt, vành mắt đen kịt như mắc bỆnh nặng. Hắn nhìn Lôi Vô Kiệt, khẽ nói:
“Tiểu Kiệt, đã lâu không gặp.”
Thế gian này chỉ có một người là thúc thúc của Lôi Vô Kiệt, đó là Lôi Mộng Thần. Một người đã mất rất nhiều năm trước.
Lôi Vô Kiệt đột nhiên khóc lớn.
Trên thế gian này, người có máu mủ thân cận nhất với Lôi Vô Kiệt hẳn là Lý Hàn Y, đó là tỷ tỷ của hắn, chỉ có điều họ đã chia lìa quá nhiều năm, bỏ
lỡ những tháng ngày cần người thân bầu bạn. Còn người ở chung với hắn lâu nhất hẳn là Lôi Oanh, đích thân hắn bồi dưỡng Lôi Vô Kiệt từ một thiếu niên yếu ớt thành một kiếm khách ưu tú. Hai người luyỆn kiếm trong hậu viện của Lôi gia bảo hết năm này sang năm khác. Nhưng chỉ có Lôi Vô Kiệt tự biết, người thân nhất trong lòng hắn, thật ra là Lôi Mộng Thần.
Tuy rất nhiều lúc Lôi Mộng Thần luôn một mình say ngất ở đó, nhưng sau khi hắn tự tay bế Lôi Vô Kiệt về Lôi gia, chính hắn là người bầu bạn bên Lôi Vô Kiệt trong thời điểm hắn đau khổ nhất. Những năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719906/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.