“Chúng ta có chút việc cần nói. Chẳng hay thành chủ đại nhân có thể tránh đi một chút được không?” Tuy Tô Mộ Vũ lớn hơn Vô Song mười mấy tuổi nhưng giọng nói vẫn rất cung kính.
“Đương nhiên rồi.” Vô Song vác hộp kiếm lên, cầm hai cái màn thầu trên bàn rồi gọi tiểu nhịn còn đứng đờ ra tại đó: “Mang theo một bình trà nóng.
Nếu không muốn chết thì cùng ta ra ngoài hưởng gió đêm nào.”
Lúc này tiểu nhị mới phản ứng lại, cầm bình trà dạ dạ vâng vâng rồi lảo đảo chạy ra ngoài.
“Đêm nay trăng sáng quá.” Vô Song ngồi trên bậc thang, vung tay khép cửa lại rồi ngẩng đầu lên nhỏ giọng nói.
Tiểu nhị cũng ngẩng đầu lên nhưng không nhìn thấy ánh trăng, chỉ thấy một cô gái áo tím xinh đẹp đang ngồi trên mái hiên đối diện. Gió luồn qua tấm váy dài của cô, để lộ làn da trắng trẻo như ngọc bên dưới. Tiểu nhị
trợn mắt, không nhịn được muốn xem kỹ hơn.
“Đừng nhìn, nhìn nữa là không còn mắt đâu.” Vô Song giơ tay lên che mắt hắn. “Vậy sao ngươi còn nhìn?” Tiểu nhị bất mãn nói.
Vô Song cắn một cái màn thầu, uống một ngụm trà nóng: “Bởi vì ta còn nhỏ.”
“Đây là gia chủ đương nhiệm của Vô Song thành ư?” Mộ Vũ Mặc chống tay vào cằm, tò mò quan sát thiếu niên đang ngồi trên bậc thang ăn màn thầu.
Vô Song mỉm cười: “Đây là gia chủ Mộ gia ư? Thường nghe Ám Hà Mộ gia có rất nhiều mỹ nữ, hôm nay gặp mặt, lời đồn chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719905/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.