Ngọc thụ lâm phong tác thiếu niên, bạch mã cử bôi vọng thanh thiên.
(Tạm dịch: Thiếu niên phong thái hào hoa phong nhã, cưỡi ngựa trắng nâng ly ngắm trời xanh.)
Có ai không mơ chuyỆn mặc một bộ áo trắng, cầm một cây quạt xếp, cưỡi một con bạch mã, đánh tan chuyỆn bất bình, chặt đứt thù hận trên thế gian.
Tiêu Sắt từng mơ, cũng từng là một thiếu niên thật sự như vậy. Thế nhưng vật đổi sao dời, hắn ngày hôm nay không còn nhuỆ khí bức người như vậy, cũng không mặc bộ áo trắng đơn giản mà hào hoa ấy nữa. Hắn bọc mình trong tấm áo lông cáo dày, phong thái biếng nhác tùy tiện.
“Giết ta, giết thiếu niên Tiêu Sắt trong lòng ngươi đi.” Tiêu Sắt áo trắng ngạo nghễ giơ hai tay ra: “Tới đây.”
Tiêu Sắt nhướn mày. Nơi này xuất hiện Tiêu Sắt áo trắng chứng tỏ trong lòng hắn chưa từng buông bỏ bản thân ban đầu.
Nhưng hắn vẫn cầm Vô Cực côn lên.
“Hình như ngươi chẳng thấy do dự gì cả.” Tiêu Sắt áo trắng nói.
“Giết ngươi, là vì ta và ngươi không phải đối lập.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói: “Ta của bây giờ bao hàm cả ngươi.”
“Nghĩa là sao?” Tiêu Sắt áo trắng hỏi.
“Cũng tức là, ta, chưa bao giờ thay đổi.” Tiêu Sắt tung người nhảy tới, vung Vô Cực côn ra.
Bên kia, Lôi Mộng Thần giơ một ngón tay với Lôi Vô Kiệt: “Còn nhớ chỉ pháp này không?”
“Đoạn hồn phách, tiệt trường sinh, Lôi môn Thất Thần chỉ.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng: “Là chỉ pháp thúc thúc dạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719907/chuong-401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.