Hai người đứng nhìn nhau.
Một cơn gió thổi xuyên qua phòng ngoài, vén tấm rèn trắng ngoài cửa. Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Cho tới khi một giọng nói the thé phá vỡ không gian yên tĩnh này. “Vĩnh An Vương điện hạ, đến!”
Tứ đại tổng quản nhìn nhau một cái, đều thấy được vẻ nghi hoặc trong mắt nhau, chuyỆn này có liên quan gì tới hắn? Sao hắn lại xuất hiện ở đây lúc
này? Chỉ có Cẩn Tiên công công biết cho dù Bạch Vương không đến, với tính cách của Tiêu Sắt, hắn cũng sẽ tới.
Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt bước chân vào trong điện, Tiêu Sắt giơ tay, Lôi Vô Kiệt đặt một bình rượu vào tay Tiêu Sắt. Tiêu Sắt nâng lên cao, vẩy rượu trong bình xuống đất: “Tiêu Sắt hổ thẹn, kính mời công công một chén.”
Tiêu Sùng ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Mọi chuyỆn phải tra rõ căn nguyên, không cần hổ thẹn.”
“Nói như vậy là chưa tới căn nguyên. Nếu Cẩn Ngọc công công không giúp ta, hắn đã không chết. Nếu ta không giúp ngươi chữa mắt, Cẩn Ngọc công công đã không giúp ta. Nhưng nếu ta không trở về Thiên Khải cũng không có những chuyỆn này. Nếu năm xưa phụ hoàng không gặp mẫu phi của ta, như vậy sẽ càng ít chuyỆn hơn.” Tiêu Sắt lắc đầu. “Chúng ta không nhìn vào quá khứ, chỉ nhìn vào hiện tại. Hiện giờ, ta hổ thẹn với Cẩn Ngọc tổng quản.”
Cẩn Uy giơ Uyên Nhãn kiếm chỉ và Tiêu Sắt: “Điện hạ đừng nói lấp lửng như vậy, chuyỆn ra sao, xin điện hạ nói rõ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719878/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.