Linh đường.
Vải trắng phất phơ.
Hai bên treo hai câu đối.
Điệp hóa cánh thành từ thế mộng, Hạc minh do tác bộ hư thanh.
“Không bị thương ngoài da, thần sắc dửng dưng, không phải bị người khác làm hại mà là chết theo tự nhiên.” Đây là kết luận của Thái Y viện, vô cùng hoang đường nhưng có đầy đủ lý do chứng cứ.
Cẩn Ngọc công công là người làm việc khiêm tốn nhất trong Ngũ Đại Tổng Quản. Hắn không có nhiều kẻ địch trong triều nhưng cũng không mấy bằng hữu. Do thân phận của hắn nên số người tới phúng viếng rất đông, nhưng trong linh đường lại vô cùng yên tĩnh. Những người này đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh. Mọi người cúi đầu, quỳ lạy, có rất ít người khóc lóc.
Yên tĩnh như những tháng ngày một mình ngồi trong Tàng Thư các đọc sách của Cẩn Ngọc công công.
Thiên Khải đang bấp bênh, hoàng đế bỆ hạ còn bỆnh tật nguy nan, một trong Ngũ Đại Tổng Quản chết đi, đối với rất nhiều người, đây mới chỉ là bắt đầu.
Tới chạng vạng tối, trong linh đường quang đãng, không còn khách khứa nào đến.
Vì vậy, trong điện chỉ còn bốn người.
Tổng quản chưởng kiếm Cẩn Uy, tổng quản chưởng ấn Cẩn Ngôn, tổng quản chưởng hương Cẩn Tiên, cùng với đại tổng quản Cẩn Tuyên.
Cẩn Tiên công công có giao tình sâu đậm nhất với Cẩn Ngọc công công vừa mất, hắn đi tới vén tấm vải trắng phủ trên thi thể. Thần sắc Cẩn Ngọc hờ hững như đang ngủ, Cẩn Tiên vuốt nhẹ lên thi thể của Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719877/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.