Người áo tím vẫn không nói gì, hắn buông kiếm của Lôi Vô Kiệt, giậm mũi chân một cái, lui nhanh về phía sau.
Vô Cực côn của Tiêu Sắt hung hăng đập xuống đất, chấn động lan ra xung quanh khiến cây cối gần đó lung lay như muốn đổ. Người áo tím nhẹ
nhàng phủi bụi bặm trên áo, lông mày nhướn lên, hắn nhìn Vô Cực côn trong tay Tiêu Sắt, ánh mắt lộ vẻ tán tán thưởng.
“Không được, cứ như vậy lát nữa sẽ có thị vỆ tới, đến lúc đó không thể đi được nữa.” Tiêu Sắt hạ giọng nói.
Người áo tím bước lên trước một bước, vung tay trái, cánh tay đã cầm một cây roi dài. Hắn đột nhiên vẩy tay, cây roi như giao long đánh về phía Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt.
“Làm thế nào bây giờ/” Lôi Vô Kiệt nhảy lên né tránh, hắn quay sang Tiêu Sắt hỏi: “Người này cố ý không động thủ với chúng ta, chỉ kéo dài thời gian, dẫn người tới.”
Tiêu Sắt nhíu mày, nâng Vô Cực côn: “Ta có một ý tưởng, ngươi ngăn hắn lại, ta chạy trước.”
Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Chẳng phải lời kịch bình thường là ‘ta ngăn hắn lại, ngươi chạy đi’ à? Sao tới chỗ ngươi lại thành ngược lại thế này?
ChuyỆn của chúng ta bây giờ mà đặt trong quán trà thì ngươi chính là nhân vật chính, nhưng có nhân vật chính nào như ngươi không?”
Tiêu Sắt trợn mắt nhìn hắn một cái: “Ta là hoàng tử, vào hậu cung là trọng tội, nếu bị người khác thấy thì có trăm cái miệng cũng chẳng cãi nổi.”
Lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719876/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.