Tiêu Sùng đi tới trong sân, nhìn khói hiệu cùng tiếng vó sắt rõ rành rành ở nơi xa, cau mày nói: “Ai vậy?”
Tiêu Sắt khoanh tay trong áo, cũng đi ra. “Tiếng vó sắt này, khắp Bắc Ly chỉ có một nhà.”
“Hắn trở lại rồi!”
“Các vị tổng quản!” Lê Trường Thanh đẩy cửa ra, thấy Tiêu Sùng và Tiêu Sắt, kinh ngạc một hồi: “Hai vị hoàng tử cũng ở đây, mời các vị mau mau tới Bình Thanh điện họp bàn!”
Tiêu Sùng hỏi: “Bên ngoài có chuyỆn gì vậy?”
Lê Trường Thanh lau mồ hôi trên trán: “Không có nhiều thời gian để kể, trung quân phản bội! Diệp Khiếu Ưng dẫn theo Tiêu Lăng Trần và thiên quân vạn mã, bây giờ đang ở ngoài Thiên Khải thành!”
“Tiêu Lăng Trần? Hắn còn sống à?” Tiêu Sùng hạ giọng nói. Lan NguyỆt Hầu phủ.
Lão quản gia đứng đó, vẻ mặt đầy bất an, hắn gãi lỗ tai: “Đã lâu không nghe âm thanh như vậy. Là tiếng vó sắt, thật muốn trở lại chiến trường.”
“Đúng vậy, theo ta vào cung thôi.” Lan NguyỆt Hầu mỉm cười giơ ống tay áo. “Hầu gia có còn sống trở về được không?” Quản gia nhăn nhó hỏi.
“Bản hầu cũng không biết, chắc là không.” Lan NguyỆt Hầu cười nói.
Quản gia lắc đầu một cái: “Thật bất an.”
Lan NguyỆt Hầu ngẩng đầu lên, lẩm bẩm: “Tiêu Sắt, ngươi đừng có lừa ta đấy.” Cách Thiên Khải thành hai trăm dặm.
Binh sĩ dùng thiết giáp che mặt, nâng trường thương sáng bóng, cưỡi ngựa Dạ Bắc tốt nhất chậm rãi tiến tới.
Bọn họ là đội quân có trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719879/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.