“Hôm nay các ngươi định vào cung à?” Tư Không Thiên Lạc hỏi. “Ừ.” Tiêu Sắt đáp rất đơn giản.
“Sao không dẫn ta đi cùng?” Tư Không Thiên Lạc lại hỏi.
“Hoa Cẩm còn chưa tỉnh, Vĩnh An Vương phủ cần một cao thủ trấn giữ. Ngươi cũng phải cẩn thận Cẩn Uy, hôm đó nếu hắn dốc toàn lực, Hoa Cẩm
đã không bị thương như vậy.” Tiêu Sắt lắc đầu nói: “Huống hồ Cẩn Tiên công công đã nói, hắn chỉ dẫn được tối đa hai người vào cung.”
“Tiêu Sắt, đây là quần áo gì vậy?” Lôi Vô Kiệt mở cái bọc vừa được người đưa tới ra, thấy chiếc áo gấm bên trong, giũ ra xem thử. “Trên đó còn vẽ
rồng này.”
“Bốn móng là mãng, năm móng là rồng, đây là mãng bào. Ta khuyên ngươi nên đọc thêm sách đi.” Tiêu Sắt khinh thường hừ lạnh một cái.
“Cho dù thế cũng rất đẹp.” Lôi Vô Kiệt giũ áo, ướm thử lên người: “Mặc nó vào chắc sẽ rất uy phong.
“Đúng là rất uy phong, ít nhất cũng được làm quan.” Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý. “Quan gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.
“Tòng thất phẩm, thái giám quản lý.” Tiêu Sắt cao giọng nói. “Ta nhổ vào.” Lôi Vô Kiệt quăng quần áo xuống đất.
Sau thời gian một nén hương.
“Tiêu Sắt, ta phải xác nhận với ngươi một lần nữa. Chúng ta chỉ mặc quần áo này thôi, không làm thật phải không?” Lôi Vô Kiệt nghe lời Tiêu Sắt, cởi bộ đồ bó sát người, khoác áo mãng bào bằng gấm kia lên. “Chúng ta còn...
đi ra được không?”
Tiêu Sắt lườm hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719873/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.