Mưa to vẫn đổ, gió lớn vẫn thổi.
Trong một gian miếu đổ nát ở thành nam, một đao khách gầy gò trọng thương cắn răng rắc Kim Sang dược. Hắn tự thấy trong khắp Bắc Ly này chỉ có ba người có đao pháp hơn mình. Thế nhưng rất đáng tiếc, hắn lại gặp phải một trong ba người này. Người đó đao pháp bá đạo lẫm liệt, để
lại vài chục vết thương nhỏ bé trên người hắn.
“Thiên Khải Lan NguyỆt Hầu, không ngờ lại có đao pháp như vậy.” Gia chủ Ám Hà Tạ Cựu Thành hung dữ nói. Có thế nào hắn cũng không ngờ, vừa lên làm gia chủ được vài ngày đã trầm luân tới mức chỉ có thể nấp trong một gian miếu đổ nát chữa thương.
Nhưng không ngờ trong gian miếu đổ nát này cũng có khách đến thăm.
Người nọ mặc một chiếc áo xám đã trắng bỆch, cầm một cây dù cũ kỹ, thần sắc buồn bã thê lương. Chính là người đứng đầu Thiên Khải Tứ Thiếu -
Độc Cô Cô Độc. Thật ra hắn rất không thích cách gọi này, nhưng đã rất nhiều ngày không được người ta gọi cái tên ngây ngô ấy, hắn lại rất hoài niệm.
“Mạng của ta không thuộc về trời, trước chém Bồ Tát sau chém tiên. Lão đại, ngươi thấy Thiên Khải Tứ Thiếu chúng ta dùng khẩu hiệu này được không?”
“Lão cửu, ngươi nghe được cái này từ chỗ người kể chuyỆn à?”
“Đâu có, ta nghĩ mất mấy ngày đấy. Ngươi nói xem, Thiên Khải Tứ Thiếu hành tẩu giang hồ dù sao cũng phải có danh hiệu vang dội một chút chứ.”
“Lại gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719872/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.