Sau mười sọt bạc là mười sọt vàng.
Toàn bộ Thiên Khải thành nhanh chóng nhận được tin một vị công tử áo trắng vừa tới thành. Vị công tử này mặt mũi tuấn tú như mỹ ngọc, khí độ
phi phàm như vương tôn, tùy ý rải lượng lớn vàng bạc xuống. Trong mắt một số bách tính bình thường, vị công tử này chẳng khác nào tiên nhân giáng trần, toàn thân tỏa hào quang vàng chói.
“Ngươi cũng ném một lúc đi.” Công tử áo trắng đưa sọt vàng cho gã tùy tùng phía sau rồi vào trong xe ngựa, cười hì hì nhìn vị tiên sinh đang tính toán sổ sách: “Điền chưởng quỹ, tính toán xong chưa?”
Tiên sinh ghi chép gõ mạnh một cái cuối cùng rồi ngừng bàn tính, xe ngựa cũng dừng lại ngay gần Thiên Kim Thai. Gã tùy tùng thò đầu vào trong xe ngựa, vung vẩy cái sọt trống rỗng: “Công tử, rải xong mười sọt vàng rồi,
muốn rải tiếp thì chỉ có ngân phiếu thôi. Nhưng xem tình hình bên dưới, nếu ném ngân phiếu khéo bị xé thành mảnh vụn mất.” Tiên sinh ghi chép lắc đầu một cái: “Cửa hàng cầm đồ Lạc Trạch Phường của chúng ta ở
Thanh Châu Bạch thành đã không còn rồi.”
Công tử áo trắng cười nió: “Điền chưởng quý, có phải ta phá của lắm không?” Tiên sinh ghi chép lắc đầu: “Ngươi phá của như vậy còn phá hơi kém.
Đừng nói so với phụ thân của ngươi, thậm chí còn kém hơn cả ca ca phong lưu của ngươi. Năm xưa ca ca ngươi ở trong lầu hoa một đêm mà mất tới hai cửa
hàng.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719823/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.