Ti Nhạc Phường.
Hỗ đại nương chậm rãi xoay chén rượu trong tay, âm u hỏi: “Người kia nói thế nào?”
Gã sai vặt nơm nớp lo sợ quỳ ở đó, do dự nói: “Hắn nói Thanh Châu Mộc gia tới, muốn thu tiền thuê của chúng ta.”
“Thanh Châu Mộc gia.” Hỗ đại nương đặt chén rượu xuống: “Có hỏi người truyền lời hắn trông ra sao không?”
Kim Diêm Lê Phủ.
Lê Thanh cau mày, sắc mặt không dễ nhìn: “Lê Trọng, ngươi nói công tử của Mộc gia kia trong ra sao?”
“Áo trắng thanh thoát, mặt mũi tuấn tú, hông đeo một thanh trường kiếm, trường kiếm rút ra khiến gió cuốn sạch bụi đất, công phu bất phàm.” Lê Trọng đáp.
“Đây chắc là...” Lê Thanh thở dài: “Tam công tử.”
“Mấy năm nay thân thể của đại công tử Mộc gia không được tốt, nhiều năm rồi không ra ngoài đi lại. Nhị công tử trời sinh tàn tật, hầu như không rời khỏi Mộc phủ. Chỉ có tam công tử tuổi tác xấp xỉ, hơn nữa đúng là tam công tử theo sư phụ danh gia luyỆn kiếm, chắc là hắn rồi.” Lê Trọng gật đầu nói.
“Xem tình hình trước mắt, người có khả năng thừa kế Thanh Châu Mộc gia nhất chính là vị tam công tử này.” Lê Thanh lại thở dài.
Công Tôn phủ.
Công Tôn không phải một họ lớn, nhưng ở Thiên Khải lại có thế lực cực lớn. Họ không làm ăn trực tiếp thực tế, nhưng lại bao thầu hơn nửa tiền trang, cửa hàng tại Thiên Khải thành, cũng là đại phú hộ không ai dám coi
thường. Thế nhưng bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719824/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.