Thiên Kim Thai.
Tiêu Sắt, Tư Không Thiên Lạc, Đồ nhị gia cùng đứng dậy cung kính cúi chào hai người trước mặt: “Lan NguyỆt Hầu, thái sư!”
Lan NguyỆt Hầu khẽ mỉm cười coi như đáp lời. Đổng Chúc nhìn Tiêu Sắt, giọng nói đầy cảm thán: “Ngươi đã về rồi.”
Tiêu Sắt cúi người thi lễ lần nữa: “Đúng vậy, ta đã về.”
“Về là tốt rồi, dù sao Thiên Khải thành mới là nhà của ngươi.” Đổng Chúc chậm rãi nói: “Nhưng ngươi đã khá hơn năm xưa. Quả nhiên, cần phải ra ngoài rèn luyỆn một phen...”
“Ngươi phải hiểu được nỗi khổ tâm của phụ hoàng ngươi!” Đổng Chúc nói tiếp. Tiêu Sắt kinh ngạc, do dự một chút rồi gật đầu: “Tiêu Sắt xin ghi nhớ.”
“Thu phong tiêu sắt thiên khí lương, thảo mộc diêu lạc lộ vi sương. Cái tên này tuy mang ý thê lương nhưng cũng có chút ý cảnh.” Đổng Chúc nói.
(Gió thu tiêu điều trời trở rét,
Cỏ cây xào xạc đọng thành sương
Trích trong bài Yên ca hành- Thu phong của Tào Phi)
“Thái sư, chúng ta ngồi thôi.” Lan NguyỆt Hầu đột nhiên nói. Đổng Chúc gật đầu: " Được."
Sau khi thái sư Đổng Chúc và Lan NguyỆt Hầu bước vào Thiên Khải thành không tới một nén nhang, ngoài cửa bắt đầu náo nhiệt hẳn lên. Một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, nam tử mặc quần áo hoa mỹ nhanh chóng nhảy xuống, vội vã chạy tới cửa, đang muốn đưa lễ vật trong tay cho người hầu của Thiên Kim Thai lại nghe một giọng nói quen thuộc vang lên: “Ô, không ngờ thượng thư đại nhân là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719822/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.