Cuối cùng cũng có khách tới, nhưng là hai tốp người ngựa.
Một người cưỡi một con tuấn mã màu trắng, mặc áo vàng kim hoa mỹ, hông đeo trường đao, mặt mũi tuấn tú như vầng trăng sáng trên bầu trời.
Kim Y Lan NguyỆt Hầu.
“Khách tới!” Người hầu của Thiên Khải thành hưng phấn hô to: “Giám quốc đại nhân, Lan NguyỆt Hầu gia đến!”
“Lan NguyỆt Hầu? Đây là nhân vật quyền cao chức trọng đấy.” Đồ nhị gia nói đầy ẩn ý.
Tiêu Sắt cười một tiếng, cũng đáp đầy ẩn ý: “Dù sao cũng là người thân trong nhà.”
“Tham kiếm hầu gia.” Ngoài cửa Thiên Kim Thai, Diệp Nhược Y cung kính hành lễ với Lan NguyỆt Hầu.
Lan NguyỆt Hầu vỗ trường đao bên hông: “Hôm nay phụ thân ngươi không thể tới được, bổn hầu vương tới trước cướp phần thưởng đây.”
“Nhưng đã là khách dù sao cũng phải tặng quà. Hầu gia hai tay trống trơn, chẳng lẽ định tặng thanh đao tốt này cho Tiêu Sắt à?” Diệp Nhược Y nói đùa.
“Bổn hầu có phải loại thô tục vậy đâu. Lễ vật mà bổn hầu mang tới phải là thứ quý giá nhất.”
Đó là một cỗ kiệu rất hoa lỆ, trên cỗ kiệu có khắc hình một con tiên hạc muốn giương cánh bay lượn.
Nhưng cỗ kiệu đó đi rất chậm, như đang sợ làm người trong kiệu xóc nảy.
Lan NguyỆt Hầu tới được một lúc lâu thì cỗ kiệu kia mới chậm rãi đi tới, như chẳng hề lo tới chuyỆn làm trễ nải vị hầu gia quyền thế khá lớn này.
Nhưng Lan NguyỆt Hầu lại chẳng hề tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719821/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.