Bị Diệp Nhược Y cười như vậy nhưng Độc Cô Cô Độc vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như thường, Hồ Đản trông như tướng công thỏ hơi đỏ mặt, Ngũ Ngốc Ngốc chỉ cười nhẹ nhàng, còn Cửu Cửu Đạo nhịn một hồi rồi lúng túng lên tiếng:
“Có... buồn cười đến mức ấy không?”
Đồ nhị gia vỗ vai Diệp Nhược Y, cố giảm bớt ý cười của cô: “Thật ra lần đầu tiên các ngươi giới thiệu như vậy, ta cũng luôn nín cười.”
Độc Cô Cô Độc đột nhiên nói: “Có chỗ nào buồn cười?”
“Có một loại...” Đồ nhị gia híp mắt lại, nói đầy ẩn ý: “Cảm giác như kiểu người lớn thấy trẻ con nhà mình đọc sách, đặt mình vào trong nhân vật, sau đó không thoát ra được...”
Diệp Nhược Y cố nín cười: “Bêu xấu bêu xấu rồi. Chỉ do bốn vị quả thật... quá đáng yêu.”
“Đáng yêu?” Hồ Đản trông như tướng công thỏ có vẻ nhạy cảm với từ này.
Cửu Cửu Đạo ho nhẹ một tiếng: “Ngày mai huynh đỆ chúng ta sẽ tới tham dự bữa tiệc của lục hoàng tử.
Diệp Nhược Y kinh ngạc, lúc này mới hiểu ra mấy người này chính là danh sách thứ hai mà Tiêu Sắt dặn Từ quản gia và Cửu Cửu Đạo, trong lòng lập tức có cảm giác kính trọng.
Người được Tiêu Sắt để ý đương nhiên có điểm đáng kính nể.
“Bốn vị này được tôn là Thiên Khải Tứ Thiếu không phải không có lý của nó. Trong Thiên Khải thành có nhiều nơi mà quan chức không quản nổi, bọn họ lại quản được. Thương nhân phú hộ không chia được sản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/3719820/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.