Trong số mọi người ở đây, ngoại trừ Minh Hầu đã mất đi thần trí mặt không đổi sắc ra, Long Tà và Nham Sâm đều lộ vẻ kinh ngạc, Diệp An Thế cầm một chén rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm: “Thế thì sao?”
“Thế thì.” Tiêu Vũ gõ nhẹ lên bàn.
“Ngươi với ta tuy là huynh đệ nhưng cùng mẹ khác cha. Phụ thân chúng ta còn là kẻ thù. Nói ra thì năm xưa cha ta suất lĩnh Ma giáo đông chinh, mọi người đều cho rằng ông ấy có dã tâm muốn xưng bá thiên hạ, nhưng thứ nhen lửa dã tâm của ông ấy rõ ràng là Minh Đức Đế đã cướp mất mẫu thân. Phụ hoàng của ngươi hại chết phụ thân của ta, đoạt mất mẫu thân của ta, ta không cầm đao chém ngươi đã là tốt lắm rồi, ngươi còn muốn ta giúp ngươi tranh đoạt đế vị hay sao?” Diệp An Thế đột nhiên buông chén rượu, ánh mắt lạnh lẽo.
Long Tà và Nham Sâm lập tức căng thẳng.
Nhưng Diệp An Thế lại cầm lấy bình rượu, chậm rãi rót một chén.
Long Tà và Nham Sâm liếc mắt nhìn nhau, sát khí mà Diệp An Thế tỏa ra trong khoảnh khắc vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác của họ. Nhưng chỉ trong chớp mắt luồng sát khí kia đã biến mất, Diệp An Thế vẫn mang vẻ nhẹ nhàng hời hợt, khó đối phó. Long Tà và Nham Sâm cùng hít một hơi lạnh.
“Năm xưa Cơ Nhược Phong bình phẩm cao thủ trong thiên hạ, dùng cảnh giới nhất phẩm phân chia võ nhân trong thiên hạ. Dưới nhất phẩm chỉ coi là võ phu, trên nhất phẩm mới tính là cao thủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369365/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.