Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Tướng quân mặc giáp vàng suất lĩnh một ngàn thiết kỵ vừa rời thành Ninh Già, lại có một nam tử mặc bộ áo vàng kim nhẹ nhàng cưỡi ngựa trắng vào thành. Mái tóc dựng cao, ánh mắt như vầng trăng sáng, khiến các cô bé ven đường thấy mắt đỏ mặt.
“Xin hỏi vị cô nương này, Giang Nam Lôi gia bảo ở phía trước phải không?” Giọng nói cũng trong trẻo êm tai.
Cô nương kia vội vàng dùng khăn vuông che nửa mặt, vừa đáp: “Đi qua thành Ninh Già, đi tiếp trăm dặm là tới nơi công tử nói.
Người áo kim gật đầu: “Đã tới đây rồi cũng chẳng vội. Đầu tiên nghỉ ngơi đã. Xin hỏi cô nương, trong thành này quán rượu nào là nổi tiếng nhất?”
Cô gái kia kinh ngạc, thầm nghĩ chắc công tử này định hẹn mình uống rượu, trái tim lập tức loạn nhịp: “Cái này... Quán rượu Đông Lư phía đông thành rất nổi tiếng, là quán rượu...”
“Đa tạ cô nương!” Nam tử áo kim kia gõ nhẹ vỏ đao vào mông ngựa, nhanh chóng đi khỏi. Chỉ để lại một cô bé với trái tim vừa dâng lên đã lập tức rớt xuống, đứng ngây ra tại chỗ.
“Người vừa đi chính là đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng đứng đầu quân ngũ Bắc Ly hiện nay?” Trong quán rượu Đông Lư, các đệ tử Hội Nguyệt các còn đang bàn tán.
Các chủ Hội Nguyệt các, Tư Mã Lục Trần gật đầu: “Kim giáp song đao, còn dẫn theo một ngàn kỵ binh hạng nhẹ cầm song đao. Trong quân đội Bắc Ly không tìm được người thứ hai. Nếu các quân đội khác dám bắt chước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369364/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.