Gương mặt Tiêu Vũ lộ vẻ đắc ý: “Thật ư?”
Diệp An Thế nhìn tuyết lớn bay tán loạn ngoài của động, gật đầu nói: “Thật. Nếu ta không đi ngươi sẽ chết. Ta không có nhiều người thân lắm, cũng mong hai người các ngươi đều sống khỏe mạnh.”
“Có điều kiện gì không?” Tiêu Vũ hỏi rất thản nhiên.
“Có.” Diệp An Thế cũng đáp rất dứt khoát: “Đừng để ta với bà ấy gặp nhau.”
“Được.” Tiêu Vũ mỉm cười: “Ta đáp ứng với ngươi, nhưng giờ ta có một điều kiện gấp cần ngươi giúp ta.”
“Ta vừa đồng ý giúp ngươi, ngươi đã bố trí nhiệm vụ cho ta? Liệu có nóng vội quá không?”
“Nhưng chuyện này thật sự rất cấp bách, bởi vì Tiêu Sùng đã động thủ. Bọn họ đang truy tung một người, rất có thể đang muốn khống chế hắn. Người đó rất quan trọng, tuyệt đối không thể để Tiêu Sùng đắc thủ trước được. Cho nên ta cần ngươi giúp ta, cướp lấy hắn hoặc giết hắn.” Tiêu Vũ trả lời rất nghiêm túc.
“Người nào mà khiến hai vị hoàng tử coi trọng như vậy?” Diệp An Thế nghe vậy nhíu mày.
“Ta đã nghe chuyện ngươi gặp lúc trước, ngươi cũng biết người đó.” Tiêu Vũ nửa úp nửa mở, không nói tiếp.
Diệp An Thế ngây ra một hồi rồi mới hiểu ra: “Chẳng lẽ người kia cũng họ Tiêu.”
“Phải.” Tiêu Vũ gật đầu.
“Tiêu Sắt?” Diệp An Thế nhíu mày.
“Bất kể hiện giờ hắn tên là gì cũng không sai, chính là người ngươi đang nghĩ đến.” Tiêu Vũ chứng kiến biểu cảm của Diệp An Thế có vẻ khác đi, trong lòng thấp thỏm: “Tình nghĩa giữa các ngươi rất sâu?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369366/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.