Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Vốn dĩ là hai người Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt chạy khỏi Tuyết Nguyệt thành, nếu chạy thẳng tới Lôi gia bảo cho dù đi đường có hơi chậm, trong tình huống biết đường, hơn nửa tháng cũng đủ đến rồi. Dù sao cũng hẹn với Lý Hàn Y là ba tháng, Anh Hùng yến cũng phải ba tháng nữa mới tổ chức, Lôi Vô Kiệt bèn kéo Tiêu Sắt đi vòng lên phía bắc tới núi Thanh Thành, trên đường về lại bị tập kích vài lần, bị ép vào Kiếm Tâm trủng chữa thương, sau đó lại đợi ở thành Uyên Chỉ một thời gian dài. Mắt thấy thời gian từ từ trôi qua, trong lòng mọi người không khỏi lo lắng.
“Sư huynh, chúng ta cứ đi đường như vậy liệu cần mấy ngày mới tới nơi?” Diệp Nhược Y hạ giọng hỏi.
Đường Liên cau mày: “Nếu dọc đường không bị ai ngăn cản nữa, còn cần năm ngày.”
“Đâu có đơn giản như vậy, đám sát thủ Ám Hà bám dai như đỉa vậy.” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ tức giận nói.
Gần đây bọn họ bị Ám Hà tập kích không dưới ba lượt, tuy không bị thương nặng nhưng cũng chẳng chịu nổi quấy nhiễu như vậy, đám người đã sức cùng lực kiệt.
“Trước mặt có một quán trà, chúng ta tới đó nghỉ ngơi đi.” Tiêu Sắt thấy phía xa có một lá cờ, trên đó viết chữ ‘trà’, bèn dẫn mọi người theo hướng đó.
“Không có thời gian uống trà, mua chút lương khô rồi lập tức lên đường.” Đường Liên xoay người xuống ngựa, vội vàng nói.
“Đường xá trước mặt vẫn còn rất xa, ngồi xuống uống một chén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369332/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.