Dịch: Lãnh Nhân Môn
Minh Đức Đế từ từ tới bên cạnh Tiêu Vũ, lấy cây cung lông vũ từ tay hắn, nhẹ nhàng ước lượng một chút rồi nói: “Nghe nói ngươi bị bệnh, trẫm tới thăm ngươi một chút. Nhưng bị bệnh ba tháng mới khỏe, khỏe rồi là kéo được cây cung hai thạch này cơ à?”
“Chẳng phải bắn trượt ư?” Tiêu Vũ gãi đầu một cái.
“Ờ?” Minh Đức Đế vươn tay phải. Lê Trường Thanh lập tức đưa một mũi tên tới. Minh Đức Đế nhận lấy, lắp vào cung kéo căng, nhắm ngay giữa trán Tiêu Vũ.
“Phụ... phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi.... ba tháng nay nhi thần không bị bệnh, chỉ do phụ hoàng không có mặt...” Tiêu Vũ vội vàng quỳ xuống.
“Trẫm không ở đây, thì sao?” Minh Đức Đế cao giọng nói.
“Phụ hoàng không ở đây, lười vào triều.” Tiêu Vũ cúi đầu đáp.
Minh Đức Đế xoay người, tay khẽ buông ra, mũi tên kia lập tức xé gió bắn ra, xuyên qua tấm bia chính giữa, ghim lên cột nhà đối diện.
“Phụ hoàng bắn tên tuyệt quá!” Tiêu Vũ ở bên cạnh vừa vỗ tay vừa lén đứng dậy.
“Quỳ xuống!” Minh Đức Đế vứt cung sang một bên, gầm lên.
Tiêu Vũ lại lập tức quỳ xuống.
“Nếu không muốn vào triều, vậy đừng có vào triều. Từ nay ngươi ngồi yên trong phòng. Nghe nói Xích Vương của chúng ta rất nổi tiếng trong giới văn nhân tài tử Thiên Khải thành. Ngày mai tại Tàng Thư Lâu, Long Đồ Các đại học sĩ sẽ dẫn mười hai học sĩ tới phủ Xích Vương, không sửa chữa xong ‘Bắc Ly Triêu Lục’ thì đừng có ra ngoài.” Minh Đức Đế cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369331/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.