Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Hoàng hôn, mặt trời xuống núi.
Đường Liên và Lạc Minh Hiên ngồi trong gian đình, hạ giọng bàn luận mọi chuyện. Đường Liên thần sắc nghiêm túc, còn Lạc Minh Hiên trước nay luôn cười đùa tí tởn lúc này càng nghe chân mày càng nhíu chặt.
“Cho nên bây giờ Đường môn định phản bội Tuyết Nguyệt thành?” Lạc Minh Hiên kinh hãi nói.
Đường Liên gật đầu một cái: “Mặc dù không biết dự định cụ thể của lão gia tử, nhưng rất rõ ràng, bọn họ không muốn giữ quan hệ đồng minh với Tuyết Nguyệt thành nữa. Họ đã có lựa chọn tốt hơn.”
Lạc Minh Hiên hít một hơi lạnh: “Đây không phải chuyện nhỏ, sư huynh, ngươi mau về Tuyết Nguyệt thành với ta, báo lại cho tam thành chủ!’
“Không được, ta không thể trở về Tuyết Nguyệt thành.” Đường Liên lắc đầu một cái.
“Vì sao? Chẳng lẽ đại sư huynh vẫn chưa quyết định?” Lạc Minh Hiên vội vàng la lên.
Đường Liên lắc đầu: “Đường môn là gia tộc của ta, Tuyết Nguyệt thành là sư môn của ta. Ta không muốn phản bội bất cứ ai, ta chỉ muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành đi, còn ta, ta có chuyện quan trọng hơn phải làm.”
“Chuyện gì vậy?” Lạc Minh Hiên hỏi.
“Lôi gia bảo sắp tổ chức Anh Hùng yến. Nhưng hiện nay Lôi gia bảo, Tuyết Nguyệt thành đều không biết thay đổi của Đường môn, cho nên rất có thể bữa Anh Hùng yến đó là lúc Đường môn bắt đầu làm phản. Ta muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành tìm tam thành chủ trợ giúp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369310/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.