Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
***
Thành Uyên Chỉ.
Nha môn tri phủ.
Mọi người vây quanh Diệp Nhược Y hai mặt nhìn nhau. Lôi Vô Kiệt nắm lấy bả vai Đường Liên la lớn: “Đại sư huynh, chẳng phải các ngươi cùng về Đường môn à? Chẳng phải ngươi nói sư phụ ngươi có cách chữa cho cô ấy à? Sao giờ lại thành như vậy?”
Đường Liên lắc đầu, tránh né đề tài này: “Nói ra thì dài lắm, giờ mau nghĩ cách chữa cho Diệp cô nương đã rồi tính. Tiêu Sắt, Bồng Lai đan của ngươi có tác dụng không?”
“Vô dụng.” Tiêu Sắt cau mày, đáp rất đơn giản.
“Vô dụng?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi: “Sao lại vô dụng.”
“Bồng Lai đan có thể giúp giữ mạng của cô ấy nhất thời, nhưng tâm mạch của cô ấy đã bị tổn thương như vậy, y thuật không thể cứu nổi. Cô ấy chống đỡ được tới giờ là nhờ một luồng chân khí giữ mạng.” Tiêu Sắt đưa tay bắt mạch Diệp Nhược Y, thần sắc kinh ngạc: “Luồng chân khí này...”
“Ra sao?” Đường Liên hỏi.
“Như ánh sáng của băng nguyên, trong âm hàn mang theo chút ấm áp.” Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi nói.
Lôi Vô Kiệt vội vàng la lên: “Tiêu Sắt, giờ là lúc nào rồi mà ngươi còn tâm tư lấy ví dụ!”
“Các ngươi cũng biết người đó.” Đường Liên nói.
“Ai?” Tiêu Sắt ngạc nhiên.
“Hòa thượng Vô Tâm.” Đường Liên chậm rãi đáp.
Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt đều kinh ngạc nhìn nhau: “Hắn về rồi à?”
“Đúng vậy, hơn nữa công lực còn lợi hại hơn trước. Nếu ta đoán không sai, ít nhất đã bước vào Tiêu Dao Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369309/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.