Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Lữ Tố Chân của núi Thanh Thành, ba mươi năm trước đã được gọi là thần tiên trên mặt đất, trong lời đồn có thể tính toán cả quá khứ lẫn tương lai, Khâm Thiên giám tại Thiên Khải đã mời hắn vào kinh mười hai năm liền nhưng hắn đều từ chối. Thậm chí ngay cả thiên tử cũng nói đùa, hỏi giam chính của Khâm Thiên giám: “Nếu Lữ Tố Chân vào Thiên Khải, hai người các ngươi ai làm giam chính?” Có người nói lúc đó Tề Thiên Trần vẫy nhẹ phất trần, mỉm cười nói: “Nếu Lữ Tố Chân thật sự vào Thiên Khải, vậy nên làm tượng tổ sư thờ phụng trong Khâm Thiên giám. Chức giam chính nho nhỏ chỉ làm dơ bẩn chân sư của đạo gia ta.” Thế nhưng cuối cùng Lữ Tố Chân không thật sự thành tiên, hắn chết năm sáu mươi bốn tuổi. Tuổi tác này với người tu đạo thậm chí không tính là cao. Buổi sáng hôm đó, vị chưởng giáo chân nhân núi Thanh Thành này đi vào Càn Khôn điện, ngồi trước tượng Tam Thanh tổ sư nhắm mắt quán tưởng, mãi tới tận hoàng hôn vẫn không đi ra. Đạo đồng hầu hạ hắn dè dặt tới gọi, hắn vẫn nhắm chặt hai mắt không hề nhúc nhích. Tiểu đạo đồng vỗ nhẹ lên người hắn, Lữ Tố Chân đổ sập xuống đất.
Núi Thanh Thành lại rất bình tĩnh tiếp nhận chuyện chưởng giáo chân nhân qua đời. Triệu Ngọc Chân trở thành chưởng giáo trẻ tuổi nhất từ khi núi Thanh Thành khai sơn tới giờ, sáu vị thiên sư cố nén bi thương phụ tá cho hắn. Các thiên sư biết cái chết của Lữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369308/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.