Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Núi Thanh Thành.
Càn Khôn điện.
Đạo sĩ trung niên mặc đạo bào màu tím ngồi đó nhắm mắt yên lặng, như đang thần du ngoài ngàn dặm. Đột nhiên, hắn mở mắt, trong con ngươi ánh sáng tím như làn nước chảy, Tam Thanh tổ sư phía sau cũng như đang run rẩy, lung lay lảo đảo như muốn ngã. Đạo sĩ trung niên đứng đậy, nhanh chóng bấm ngón tay, càng bấm chân mày càng nhíu chặt. Cuối cùng hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía Tam Thanh tổ sư, ánh mắt lạnh lẽo.
Tượng tổ sư lập tức ngừng rung chuyển, các tổ sư vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm, trầm tĩnh mà nghiêm nghị.
Đạo sĩ trung niên đột nhiên hạ giọng quát lớn: “Thanh Tiêu!” Chỉ thấy một thanh trường kiếm màu xanh từ xa bay tới. Đạo sĩ trung niên nắm lấy rút kiếm ra, thân kiếm tỏa ra hào quang, bên trên loáng thoáng ánh sáng của bùa chú.
Thanh kiếm thể hiện đạo lý tận cùng của đạo gia, danh kiếm hạng sáu trong thiên hạ, bảo vật trấn sơn của núi Thanh Thành - Thanh Tiêu kiếm, cũng là bội kiếm của các đời chưởng môn núi Thanh Thành. Cho nên giờ phút này, ngươi đứng trong Càn Khôn điện là chưởng giáo trẻ tuổi nhất của núi Thanh Thành từ khi lập sơn tới nay, cũng là nhân vật gần như thần tiên trong truyền thuyết - Đạo Kiếm tiên Triệu Ngọc Chân.
Ngũ đại kiếm tiên, kiếm của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên đẹp nhất, kiếm của Nho Kiếm Tiên tao nhã nhất, kiếm của Nộ Kiếm Tiên bá đạo nhất, kiếm của Cô Kiếm Tiên cô độc nhất, còn kiếm của Đạo Kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-ca-hanh/1369307/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.